5 năm trời...không biết là có lâu không?! Một thời tuổi teen...một thời oanh liệt với những mộng mơ & những trang blog...nhiều đến mức không nhớ password luôn :)
Đã nghĩ là mình sẽ không bao giờ tìm lại ký ức ngày xưa, ai biết đâu hôm nay...một người sau 5 năm thay đổi...thật vô tình khi nhận được email của một người thầy với trang blogspot...
Khi thời đại facebook chiếm lấy cả không gian, thực tế là những trang blog cũng bị bỏ quên...Ta chợt nhớ nhiều hơn về quá khứ của mình, nhớ một người từng lặng thầm yêu mình, nhớ bản tình ca, nhớ những bài thơ mình đã viết...Bây giờ thì mình đã là admin của Nguyễn Ngọc Hồng Diễm's Page trên facebook rồi. Đó là tất cả những gì mình có thể làm sau 5 năm nhiều biến đổi.
Blog à, không biết blog có hiểu tâm tình của con người hay không?